cay đắng cuộc đời, tình người giả dối

Hận khi nghe “được gia đình cứu chữa tận tình” sao mà giả dối thế

Đời sống Góc chia sẻ

Cay đắng cuộc đời! Sau đây là câu chuyện của 1 bạn trai kể về bạn của anh ấy, một thanh niên đi xuất khẩu lao động ở Nhật về lại Việt Nam. Sau bao năm về lại quê nhà, chịu biết bao cay đắng và sự nhẫn tâm của gia đình. Anh đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 24/03/2021.

- Vì gia đình đông anh em (4 trai 2 gái), anh bạn tôi là con trai út trong gia đình. Gia đình đông con, kinh tế kém nên học xong cấp 3 bạn tôi dừng con đường học hành để đi lao động phụ giúp gia đình dù anh ấy rất thông minh. Làm 2 năm không dám ăn tiêu gì, ngoài gửi cho gia đình phụ giúp bố mẹ lo cho cô em gái út thì cũng tích góp được chút ít. Vay mượn thêm cũng đủ tiền để đi lao động bên Nhật.
- Lúc đi mới hơn 20 trẻ trung năng động. Tôi nghe người cùng quê lao động bên ấy về kể lại, sang đấy bạn tôi làm gấp 2 người khác về thời gian lao động. Hết giờ làm chính là tìm mọi cách để làm thêm, ăn uống kham khổ. Thời gian đấy thỉnh thoảng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua yahoo. Nhìn qua webcam không nhận ra bạn mình vì xanh xao quá.
- Lúc đấy tôi vẫn là thằng sinh viên ăn bám bố mẹ để mài đũng quần trên giảng đường, thì bạn tôi đã nếm trải đủ vất vả đắng cay. Lao động bên nhật được 6 hay 7 năm tiền gửi về nhờ bố giữ hộ, trong số tiền ấy bạn tôi cho em gái út 1 khoản để bố mẹ ở nhà lo cho em gái đi lao động tại Hàn Quốc, và cũng cho anh chị em trong nhà mỗi người 1 ít và xây lại nhà cửa còn lại bố mẹ cứ giữ lấy. Trước khi về nước bạn tôi kể còn gửi bố mẹ được gần 4 tỷ nữa định về nước thì kinh doanh.
- Về nước 1 thời gian ở nhà làm mấy công việc linh tinh để tìm hiểu môi trường kinh doanh thì gặp được vợ rồi lấy vợ. Sau khi cưới xong bạn tôi mới nói xin lại tiền để đầu tư thì bố bạn tôi nói đã dùng vài trăm triệu mua 1 khu đất đầm để cho bạn tôi chăn nuôi, trồng cây. Không bằng lòng nhưng để gia đình yên ấm bạn tôi cũng chuyển hướng sang chăn nuôi. Do kinh nghiệm không có và dịch bệnh nên cũng thua lỗ. Lúc này vợ bạn tôi cũng vừa sinh con gái đầu lòng. Bấn bí quá bạn tôi lại hỏi bố mẹ cho xin lại số tiền đã gửi. Lúc này bi kịch cuộc đời bạn tôi chính thức bắt đầu.
- Bây giờ ông bố mới nói ra là tiền của bạn tôi ngoài việc mua đầm, xây nhà, cho em gái, cho anh chị mỗi người 1 ít thì các anh chị trong nhà cũng mượn gần hết để làm ăn, số còn lại ông cũng nướng vào lô đề nên chẳng còn gì. Sốc quá bạn tôi ốm liệt giường cả tháng. Sau khi khoẻ thì cũng nửa tỉnh nửa…. điên.
- Bao năm vất vả, đắng cay bên xứ người tích được chút vốn liếng để làm ăn giờ chả còn gì, trong khi vợ mới sinh con ai mà chả phát điên. Đi hỏi xin lại tiền các anh với chị đã vay, người thì lý do làm ăn thua lỗ, người thì bảo đang đầu tư…. Tóm lại là không muốn trả, có người nói thẳng vợ chồng bạn tôi là "vợ chồng bạn tôi ở đất của bố mẹ thì khoản tiền họ vay ấy coi như phần của họ", mâu thuẫn gia đình cứ thế phát sinh. Chán lắm nhưng vì vợ con bạn tôi vẫn phải mày mò tìm cách chăn nuôi, nhưng số bạn tôi số khổ chăn nuôi toàn thua lỗ.
- Do bị điên điên khùng khùng kinh tế không có nên vợ bạn tôi ôm con bỏ đi. Bạn tôi suy sụp hoàn toàn điên nhiều hơn tỉnh nói năng linh tinh cả ngày. Bố bạn tôi tính gia trưởng cục súc không chịu nước nên đánh bạn ấy. Uất ức lâu ngày không có chỗ phát tiết bạn tôi đánh lại. Trong lúc 2 bố con vật lộn với nhau, mẹ bạn tôi vào can chẳng may bị đẩy ngã. Bà bị chấn thương sọ não không lâu sau thì mất.
- Sau giấc này bạn tôi đi lang thang khắp nơi chẳng còn biết gì nữa. Cứ đi mấy hôm rồi về. Về rồi lại đi như bóng ma. Gia đình cũng bỏ mặc. Bạn tôi lang thang đầu óc không tỉnh táo thế nào gặp cái máy xúc đang đỗ gần đường lại nhảy lên lái đi. Ở đời người ta chỉ trộm đồ trên máy xúc chứ có ai trộm nguyên cái máy xúc to như căn nhà như bao giờ. Người ta hô hoán ăn trộm rồi lôi bạn tôi ra đánh sau đó cho lên công an. Bị kết án. Chủ máy xúc sau khi biết hoàn cảnh của bạn tôi thì làm đơn xin bãi nại nhưng bạn tôi vẫn bị kết án 3 năm tù về hành vi trộm cắp nhưng thụ án ở trại tâm thần.
- Gần cuối năm 2020 bạn tôi được trại tâm thần trả về trong tình trạng thoi thóp khắp người bầm tím. Khi bạn bè về thăm thì chỉ nằm mở mắt nhìn được thôi. Thăm bạn xong về hỏi mẹ sao nhà đấy không ai đưa nó đi chạy chữa, thì mẹ tôi chỉ nói hy vọng gì, đến tiền em gái nó gửi về cho nó làm ăn, lại với lúc nó bị bệnh để nó chữa bệnh thì cũng chia nhau hết. Số thằng H là số khổ con ạ, từ lúc phát bệnh tâm thần người làng người nước còn động viên nó cố gắng mà làm ăn để làm chỗ dựa cho vợ con, chứ anh em nhà nó thấy nó đi đến thì đóng cửa hoặc đuổi nó về. Sao số bạn tôi khổ gì mà khổ quá vậy????
- Sáng hôm qua ngày 24/3/2021 bạn tôi trút hơi thở cuối cùng hưởng dương 38 tuổi. Coi như bạn tôi được giải thoát.
- Bạn bè về viếng chả ai cầm được nước mắt. Hận nhất là câu người ta đọc trên loa thông báo “sau 1 thời gian lâm bệnh nặng được gia đình cứu chữa tận tình…..” sao mà nó giả dối thế. Kể lể dài dòng nhưng quả thật xót xa. 
cay đắng cuộc đời, tình người giả dối

Qua câu chuyện đáng thương trên. Bạn nghĩ gì về cuộc sống và tình thân ? Hãy chia sẻ cảm nghĩ của bạn bằng cách bình luận bên dưới. Xin cảm ơn.


2 thoughts on “Hận khi nghe “được gia đình cứu chữa tận tình” sao mà giả dối thế

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *